Bài thơ dâng Phật

Một chiều xứ lạ tiết đầu xuân

Nắng ghé hiên trà trải mé sân

Lữ khách dõi trông về cố quận

Mở trang quê mẹ ấm tình thân.

 

Gặp được “Thư gửi đức Thế Tôn”

Cảm lòng “Điều Ngự Tử Trí Chơn”

Tâm tình Thích tử dâng lên Phật

Tấc dạ thảo ngay tỏ thiệt hơn.

 

Rằng bao ách nạn bão thông tin

Cùng lúc bủa giăng tựa đón rình

Phải-trái đúng-sai chưa đoạn kết

Mà dường lung lạc những niềm tin!

 

Dẫu biết anh em cùng một cha

Mỗi người mỗi tánh khác nhau xa

Những ai hiếu hạnh gìn gia sản

Vài kẻ ham chơi phá cửa nhà.

 

Chòm xóm không thương cũng chịu thôi

Anh em ai nỡ mặc tình trôi

Ngựa kia đau, cả tàu buồn bã

Con một nhà xin chớ đãi bôi!

 

Vì quý đạo, thinh tiếng lặng im

Bởi thương yêu lời thốt êm đềm

Nhắc khuyên hằng nghĩ về nguồn cội

Dìu dắt nhau qua cuộc nổi chìm.

Một sớm mai hồng giông bão tan Lối về quê cũ bước thênh thang; Bài thơ dâng Phật thôi không gửi; Bát Nhã Ma Ha chiếu rỡ ràng.

Một sớm mai hồng giông bão tan Lối về quê cũ bước thênh thang; Bài thơ dâng Phật thôi không gửi; Bát Nhã Ma Ha chiếu rỡ ràng.

 

Niềm riêng trăn trở đã bao năm

E ngại lời thô, cái thấy lầm

Đem chuyện trong nhà bày trước ngõ

Khiến xui thiên hạ cứ xì xầm.

 

Thỉnh thoảng lợi danh gõ cửa thiền

Dăm người lơ đãng tự thôi miên

Ngỡ rằng phước báo, rằng tài đức

Nào biết ác ma bẫy xích xiềng?

 

Đôi lúc nghe lòng quặn đắng cay

Vừa thương vừa giận chuyện trong ngoài

Giận huynh hời hợt lười tu tập

Thương đệ đua tranh lắm diễn bày.

 

Dặn lòng sớm tối quán về nhau

Hạnh-nghiệp mỗi người mỗi sắc màu

Soi sáng lại mình: nhiều dở tệ

Xót xa huynh đệ vướng mồi câu.

 

Một sớm mai hồng giông bão tan

Lối về quê cũ bước thênh thang

Bài thơ dâng Phật thôi không gửi

Bát Nhã Ma Ha chiếu rỡ ràng.

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *